
Hôm nay ngồi nghe tư vấn bảo hiểm cùng đứa bạn, được chị tư vấn hỏi về điều mình quan tâm, băn khoăn nhất bây giờ mình đã lựa chọn “An toàn” gần như ngay lập tức. An toàn ở đây là một khoản có sẵn phòng cho những việc phát sinh bất ngờ, nằm ngoài dự liệu của bản thân. Sau khi trả lời xong, mình bỗng ngồi nghĩ mãi “Tại sao mình lại chọn như vậy nhỉ?”
Hóa ra mình là đứa luôn cảm thấy thiếu an toàn, luôn lo lắng sợ hãi những chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát của bản thân.
Trong công việc, gần 10 năm đi làm, mình chưa bao giờ đủ dũng khí xin nghỉ việc hiện tại rồi mới đi tìm việc mới. Không. Mình chưa bao giờ như vậy. Luôn luôn phải là tìm được việc mới rồi, suy nghĩ chán chê rồi mới xin nghỉ bên hiện tại. Mình cũng chưa bao giờ có thời gian nghỉ 1 – 2 tuần giữa những lần chuyển việc chứ đừng nói đến gap year như các bạn. Bởi lẽ mình luôn sợ rằng nghỉ việc rồi không xin được việc khác thì sao? Việc mới không tốt bằng việc cũ, lương thấp hơn thì sao? Nhỡ lúc chưa có việc ốm một cái thì tiền đâu ra? Toàn những nỗi lo đâu đâu ập đến làm mình không dám mạnh mẽ dứt áo ra đi khi chưa có phương án thay thế.
Trong gia đình, mình cũng luôn lo lắng về những điều không may xa xôi như vậy. Kiểu như bố mẹ càng ngày càng nhiều tuổi, mình lại là con cả, giờ mình đi lấy chồng nhỡ bố mẹ ốm đau cần nằm viện thì phải làm sao? Rồi kinh tế gia đình sẽ thế nào? Rồi em mình sẽ ăn học ra sao? Ai yêu quý thì khen “Con bé này biết lo xa” chứ mọi người thường bảo mình lo bò trắng răng.
Ngay cả khi làm freelancer cũng vậy, mình cũng luôn lo lắng không có job, khi có job rồi lại lo nhỡ mình không làm được thì sao? Nhỡ mình làm không tốt thì sao? Rồi khi khách ngừng hợp tác, dù với lý do gì, mình cũng luôn tự cho rằng do mình làm không tốt nên người ta không muốn làm cùng. Vì thế mà độ tự tin của mình cứ dao động theo độ thị hình Sin. Không đoán trước được. Như chị mentor mình có nhận xét “Em cứ lo rất xa nhưng những cái gần lại chưa bước xong” nôm na theo lời các cụ thì là “chưa học bò đã lo học chạy” đó các bạn.
Vậy nên thử thách 20 days challenge này thực ra có ý nghĩa rất lớn với mình. Nó giúp mình bình tĩnh hơn, chậm hơn, viết cho mình nhiều hơn. Trước giờ cứ chạy theo khách hàng nên tâm trạng, con chữ cũng theo đó mà lên xuống thất thường. Hy vọng rằng kết thúc thử thách này mình sẽ có thể vừa tập trung học bò vừa nghĩ kế hoạch học chạy chứ không lo lắng viển vông nữa.
