Hôm nay, khi nhiệt tình nhận “Nếu bạn ấy bận quá thì việc viết những bài cung cấp thông tin như vậy để em viết cũng được” và mình đã được một lời từ chối nhẹ nhàng “Không. Em không viết được. Chị biết kiểu viết của em rồi.”. Câu trả lời như một gáo nước lạnh dội vào tấm lòng nhiệt tình của con bé. Đồng thời cũng dìm sự tự tin mới nhú của mình chìm nghỉm.
Bỗng dưng thấy buồn lạ lùng. Mình viết kém như vậy ư? Biết kiểu viết của mình là như thế nào? Kiểu của mình là kiểu gì? Suốt dọc đường tan làm về mình cứ nghĩ mãi. Nghĩ mãi. Chỉ là những bài cung cấp thông tin đơn giản mà kiểu viết của mình cũng không phù hợp ư? Đến khi ngồi vào bàn, chuẩn bị hoàn thành nốt đống việc còn dang dở thì những câu hỏi đó vẫn cứ lượn lờ trong đầu mình. Khi không thể nghĩ thông suốt được thì mình không làm được gì cả.
Tiện tay lấy cuốn sách mới nhận được “Bút hết nặng, viết hết đau” ra đọc. Mở một trang bất kỳ, không hiểu sao, vì một lý do nào đó, bài viết có tựa đề là “Buông bỏ sự hoàn hảo” đập vào mắt mình. Và mình chợt nhận ra rằng có một số người thấy kiểu viết của mình có vấn đề đó là điều đương nhiên. Bởi lẽ, chẳng có ai hoàn hảo cả.
Có những khách hàng đến với mình, nhận thấy yêu thích, hài lòng với cách viết của mình thì cũng sẽ có những người không yêu thích nó. Đó là điều rất bình thường. Đến những idol Kpop xinh đẹp, hát hay nhảy giỏi mà còn có antifan huống chi là mình.
Vậy nên mình lại đặt sách xuống và bắt đầu viết, hoàn thành bài tập hôm nay (chính là bài này) rồi lại bắt đầu những bài viết khác. Điều quan trọng khi tiếp nhận một lời chê, một sự phủ định từ người khác đó là kiên cường hơn, chăm chỉ viết hơn, cải thiện cả về số lượng lẫn chất lượng bài viết. Rồi tất cả sẽ ổn thôi.
